Home » Cảm nhận Huế » Núi trông mây, mây ngó núi u hoài (*)

Núi trông mây, mây ngó núi u hoài (*)

Núi trông mây, mây ngó núi u hoài (*) – Tôi trở lại Huế vào một sáng cuối đông. Những cơn mưa lất phất gieo trên từng đám sương mù, đôi mắt tôi cay xè chập chờn giữa con đường cong cong men theo lưng đèo. Một mình vượt đèo Hải Vân giữa trời lạnh sương mù, cảm giác chênh chao, lửng lơ như án ngự trong tâm hồn. Phía ngoài khơi xa vịnh Đà Nẵng rì rào sóng vỗ, từng con thuyền rẽ sóng ra khơi, màn xanh dần dần hút bóng. Lắng nghe tiếng sóng, tiếng gió, tiếng mưa, trông bãi cát ngàn năm ẩn hiện dấu chân người.

Sau khi hầm Hải Vân khai thông và đi vào hoạt động, con đường lên đèo ngày càng thưa vắng, hàng quán hai bên đường cũng chỉ còn lác đác và hoạt động cầm chừng, lẩn khuất đâu đó là những miếu thờ nhang khói tắt lịm tự bao giờ. Sau khi lên gần tới đỉnh đèo, từng đám mây bắt đầu giăng kín.  trông lên Hải Vân bát ngát nghìn trùng, nỗi nhớ quê nhà chất cao ngất trời, chẳng thể nào đo được với “thiên hạ đệ nhất hùng quan”.

Tôi chợt nhớ đến câu chuyện một người đàn bà tuổi thất thập  thức dậy từ ba giờ sáng để lên đèo cắt tranh, kiếm củi. Sương gió thấp thoáng trôi qua như một chớp mắt, chẳng bao lâu đã qua một đời người. Mỗi tối đến, cơm nước xong xuôi, vội vàng cầm chiếc đèn thấp thỏm che chắn gió sợ ngọn đèn vụt tắt, đi xem cải lương, hát tuồng. Người người nắm tay nhau dạo bước giữa đường làng thân thuộc còn ấm mùi rơm rạ, khói bếp quẩn quanh vạt quần, gấu áo, thế nhưng mỗi khi điệu nhạc tiếng hát cất lên con tim rộn ràng lạ thường. Người ra đi chưa kịp nói lời yêu thương, giấc mơ ẩn hiện đắm chìm như một thoáng mây bay, đến khi quay trở về gà đã cất tiếng gáy phía cửa biển Nam Ô. Lặng nghe câu chuyện mà thao thức giữa biển trời sương mù, khóe mắt cay cay, nước mắt chực rơi bao giờ… Núi mây ngàn năm còn ngái ngủ, chỉ có phận người thao thức với thời gian, lặng lẽ chia sớt đôi dòng tâm sự trong cõi mê, tưởng chừng như mỗi cuộc gặp là một ân huệ tạo hóa ban phát cho thế gian, nhắn gửi mỗi người chúng ta trân trọng gìn giữ. Cung đường xa mãi mà ngọn núi chắn ngang tầm mắt, bởi chẳng con đường nào bằng phẳng, như lòng người miên man sóng cuộn, bài thơ tưởng chừng bình yên nhưng chỉ cần một chiếc lá rơi cũng phá tan khung cảnh êm đềm. “Núi trông mây, mây ngó núi u hoài”(*), nhấm ly cà-phê trên đỉnh đèo trong một sớm đông lạnh, dấu chân người xưa ẩn hiện giữa muôn trùng sương gió, chỉ cần một giọt mây rớt vào lòng đất cũng cảm thấy chạnh lòng…

Bài viết của PHAN VĂN NAM

(*) Câu thơ trong bài thơ Hải Vân, Phạm Ngọc Lư

Scroll To Top