Huế – Những mùa hè xa

Huế – Những mùa hè xa – Hồi tôi ở Huế với ông bà nội, nhà ở Huế đa số là nhà vườn. Các nhà vườn nhà nào cũng rộng rãi xum xuê đầy cây lá xanh rì. Nhà nào cũng có cây ăn trái, vườn rau, vườn hoa, hòn non bộ, hay bể cá đầy sen màu hồng phấn hoặc trắng tinh nở rộ trong nắng toả hương thơm nhè nhẹ nhưng thật quyến rũ.

mua-he-hue

Phượng đỏ vào mùa hè

Vì Huế có nhiều vườn cây cho nên những kỷ niệm trẻ thơ của tôi có liên quan rất nhiều đến vườn tược và cây cối. Tôi nhớ những ngày rằm trên bàn thờ cúng Phật có hoa ngọc lan bày trên chiếc đĩa sành nhỏ. Nhà bà ngoại của tôi có một cây ngọc lan thật đẹp, hoa lá xum xuê. Cây ngọc lan này nhiều đêm gió luồn vào cánh lá nghe xào xạc làm mấy dì sợ sệt thì thầm với nhau là có ma ở trong cây nên cuối cùng bà ngoại phải cho đốn đi, thật uổng!.

Trong vườn có cây hồng già thân cao lớn năm nào cũng đầy những trái hồng chín đỏ mọng, bà ngoại thường hái xuống ngâm trong vại nước pha vôi để mất đi vị đắng chát. Một lần giỗ ông ngoại, tôi lại được dịp từ Thành Nội sang An Cựu ở lại mấy ngày. Nhà có giỗ đông người thật vui. Ngôi nhà thường ngày vắng lặng, nhân dịp giỗ, con cái ở các tỉnh xa về tràn ngập tiếng cười nói, tiếng trẻ nít chơi đùa, chạy la trong nhà, ngoài vườn. Tôi còn nhớ tôi thường ra vườn sau hái trái mãng cầu gai và dấu sâu vào trong hũ gạo đợi vài ngày trái mềm lại lấy ra ăn. Buổi tối thì mẹ tôi và các dì rủ nhau ra sông ngay trước nhà tắm. Con nít thường năn nỉ xin đi theo nhưng không bao giờ được phép.

Ông bà nội chỉ có một người con duy nhất là ba tôi. Là cháu đầu lòng nên tôi rất được ông bà cưng quý từ khi lọt lòng. Khi ba mẹ có ý định dọn vào Nam, ông bà buồn bã lưu luyến, đòi ba mẹ phải để tôi ở lại. Ông nội đã về hưu, đời sống thanh bạch, yên bình. Ông trồng nhiều cây cối, trong vườn quanh năm lúc nào cũng có đầy hoa nở rộ nào là hoa ngâu, hoa soài, hoa tường vi, phong lan… Sáng nào ông bà cũng dậy thật sớm pha trà ngồi nhâm nhi nói chuyện trời đất thật lâu trong khi tôi vẫn nằm yên trong mùng mơ mơ màng màng lười biếng nghe câu được câu không những gì ông bà tôi nói với nhau. Tựu trung lại chỉ chuyện mưa nắng, giỗ chạp, vườn tược… Thỉnh thoảng tôi lại nhanh nhẩu chạy ra vườn hái hoa sói hay để ông bỏ trong bình trà nóng cho trà phảng phất thơm thêm mùi hương của hoa.

duong_phuong_bay

Đường phượng bay – Đoàn Thị Điểm

Căn nhà có một cái tủ sách thật lớn của ba tôi để lại. Ngay từ khi vừa bắt đầu biết đọc là tôi đã lục đủ thứ sách ra ngấu nghiến đọc. Chính nơi ấy và những ngày tháng ấy là khởi điểm để thành hình tư tưởng, trí óc, tâm linh của tôi. Tủ sách có hai cửa bằng kính trong suốt, mở cửa ra là một thế giới kỳ thú đầy những cuốn sách viết về những chân trời mới lạ và những nhân vật đầy thú vị… Đọc hết sách, con nhỏ tomboy (là tôi) lại chạy cùng vườn. Hết bắt bướm ép vào sách lại leo lên cây ổi, cây khế, cây trứng gà hái trái. Có khi tôi ngồi trên cây hàng giờ, hay vào những buổi trưa hè nóng nực, bắc võng dưới tán cây sau vườn nằm đọc sách, gió thổi lùa qua những cành lá mát rượi, tiếng ve sầu kêu đều đều làm cho mình say ngủ hồi nào không hay. Những buổi trưa của thời thơ ấu, khi nắng khi mưa, những ngày tháng ngây ngô trẻ dại, bây giờ nghĩ đến lòng vẫn thấy sâu lắng lại và vẫn cảm thấy nó gần gũi ngần nào.

Lúc đó tôi có cô bạn thân ở gần cửa Thượng Tứ, trong mấy xóm nhà sát bên cạnh tường của Thành Nội, đằng sau nhà có mấy tường gạch cao lớn. Leo lên tường từ trên cao nhìn xuống dưới là hồ nước đầy sen. Chừng một mét lại có ô vuông lõm trống tạo nên những khoảng cách mà tôi vẫn nghĩ chắc là hồi xưa được xây lên với mục đích dùng làm nơi phòng thủ để dựng súng đại bác khi có giặc đến xâm chiếm kinh đô.

Cửa Thượng Tứ - Đông nam Môn (nhìn từ phái ngoài thành)

Cửa Thượng Tứ – Đông nam Môn (nhìn từ phái ngoài thành)

Có một thời hai đứa con nít giả bộ là nữ hiệp sĩ, tay xách thân cây trụi lá làm kiếm, chân nhảy băng băng qua mấy lỗ trống để đại bác đó, lâu lâu lại nhảy vọt xuống đất, kéo kiếm ra múa phăng phăng vài cái trong không khí. Tự thấy mình thật oai phong lẫm liệt!. Cũng may chẳng có bị tai nạn gì hết. Chạy nghịch nhiều quá đến nỗi nhiều lúc ngủ trưa hay ngủ ban đêm nằm mơ thấy đang leo cây bị té xuống, đang ngủ ngon lành bị thức giấc nửa chừng và nghe rầm một cái, vẫn còn nửa tỉnh nửa mê thấy mình bị rớt khỏi giường đang nằm trên đất. Thật hoảng hồn hoảng vía.

Tôi thích nhất là những tối mùa hè khi có đom đóm bay đầy. ở Mỹ tôi chưa hề thấy đom đóm lần nào. Mùa hè còn là mùa nhãn. Năm nào cũng thế, đến một ngày nhất định nào đó, có một nhóm thợ đem thang và lồng nhãn và dây cột đến vườn leo lên hai cây nhãn, bó từng nhánh nhãn vào lồng làm bằng mo cau. Mo cau châm lốm đốm nhiều lỗ tròn to bằng ngón tay út để thoáng khí. Một ngày hè nọ, hai, ba tháng sau khi những người lồng nhãn đến. Có một trưa ngẫu nhiên nghe chim hót vang lừng trên cây nhãn gần nhà, tôi bèn nảy ra ý kiến leo thang lên thám hiểm. Mái nhà thoai thoải, nhưng ở viền ngoài ở phía trước nhà nơi sát cây nhãn có tráng một đường đi bằng xi măng kiên cố bằng phẳng, vừa đủ cho một con người bé tí hon đi mò mò, hai tay vừa đi vừa vịn vào mái nhà lấy thế. Đứng đó có thể với tới những nhánh nhãn mọc gần nhà, mở thân cau ra để thấy những trái nhãn mọng chín. Lột vỏ ra ăn những trái nhãn thơm lừng. Và cứ thế, tôi và đàn chim đã ăn hết mấy nhánh nhãn lồng. Ông bà nội của tôi không bao giờ biết đứa cháu trông hiền mà gan lì nghịch ngợm như thế.

Hè ở Huế còn có những cơn mưa giông độc nhất vô nhị chỉ có ở trên đất Huế. Mưa lớn, sấm sét tùm lum. Nhưng tôi thích mưa nhẹ. Con nít ai cũng có kỷ niệm tắm mưa. Có một lần tôi chạy ra vườn tắm mưa, một mình chạy khắp vườn nhà. Cảm giác thật là vui. Vừa thoải mái thú vị vì cái mát rượi của nước mưa, vừa sợ hãi vì nhỡ ông bà nội thấy mà bị la hay bị đòn thì thật khổ thân!

(Web du lịch Huế – sưu tầm)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Scroll To Top